

Màu hoa tinh khôi
Giữ riêng cho Hà Nội đi em
Một nét trinh nguyên thanh lịch
Hoa Loa kèn trắng trong
Dịu dàng tinh khiết
Như con gái mười lăm
Trong tà áo trắng ngần
Hát lên lời dịu ngọt...
Cánh hoa như tà áo em đang lướt
Trong gió tháng tư
Gió gọi mùa hè
Trong tiếng ve
Và giọt nắng lung linh tung tẩy ngọn tre
Trước một Hà Nội nắng
Tháng tư về ngọt ngào sâu lắng
Đắp đỗi nhớ thương
Cho ta đi chưa hết con đường
Ngẩn ngơ ngày Hà Nội nhớ ...
Thương làm sao, Hà Nội ta đó
Nhẹ nhàng như cánh hoa
Kín đáo như nụ kia chờ nắng lên bung ra e ấp
Những con đường thân thuộc
Đưa ta về soi nắng tháng tư ...
5/5/2006
Vậy là 1 mùa hoa loa kèn lại đến... chả biết từ bao giờ mùa lại sang rồi... ở Hà Nội mới nhận ra mùa. Hồi xưa mình nhớ bức tranh Thiếu nữ bên hoa huệ của Tô Ngọc Vân là có 1 cô vén tóc ngồi bên hoa huệ mừ, giờ mới nhận ra đấy là hoa loa kèn (theo cách gọi của người Hà Nội), còn mình thì vẫn thích gọi nó là hoa huệ tây, bông y chang hoa huệ ta, mà bự hơn thôi.
Lại nhớ thêm tên tiếng anh của nó : Mandonna lily
No comments:
Post a Comment