
Cả sáng, cả trưa, cả chiều, cả tối.
Anh có nghe tiếng lòng em đang gọi?
Nỗi nhớ đầy nên mắt mênh mang.
Anh có biết Hà Nội đã thu sang?
Chuông vẫn đổ chênh vênh hàng cây cũ.
Tháp Rùa trầm tư hay đang nhớ?
Một người đi có phải một người xa?!
Một người đi có phải một người xa?
Hà Nội nắng cho ngày không nắng.
Câu hỏi rơi vào chiều lặng lặng
Anh có biết Hà Nội nhớ anh không?
Anh chẳng biết Hà Nội nhớ anh đâu
ReplyDeleteDù nắng, dù mưa, dù trưa, dù tối.
Anh nói rồi anh đang rất vội,
Dẫu cho dù nỗi nhớ ấy mênh mang.
[[[[[[;
ReplyDelete